Thư gửi người yêu Huế… tôi bảo anh bạn, tôi biết Huế đang phát triển, nhưng nếu tôi được lựa chọn, hãy để Huế đi lùi…
Để Huế đi lùi, không phải để trở nên cũ kỹ, lỗi thời, mà để trở về cái thuở mà nhịp sống còn được đong đếm bằng nhịp chảy của dòng Hương Giang. Để tiếng chuông chùa Thiên Mụ vẫn là thanh âm vang vọng rõ nhất mỗi buổi chiều tà, chứ không bị lạc lõng giữa một rừng ồn ào của xe cộ và công trường.
Hãy để Huế đi lùi, về cái thời mà màu tím biếc của hoàng hôn chưa bị pha tạp bởi ánh đèn neon rực rỡ. Để những buổi chiều, người ta vẫn thả bước trên những con đường rợp bóng cây xanh, nghe tiếng rao hàng “Ai khoái, nem, lộn, bò nơi!” thân thương, thay vì vội vã trong những cửa hàng tiện lợi đầy màu mè. Sự phát triển mang đến tiện nghi, nhưng nó cũng vô tình đánh cắp đi những khoảng lặng rất cần thiết cho tâm hồn.
Tôi muốn Huế đi lùi, để những ngôi nhà vườn với hàng rào chè tàu xanh mướt không phải nhường chỗ cho những khối bê tông vô hồn. Để hương trà sen Tịnh Tâm còn thơm nguyên nắng gió, chứ không bị ép vào những dây chuyền sản xuất hàng loạt. Tôi muốn những người thợ làm nón vẫn cặm cụi bên vành nón bài thơ dưới ánh đèn dầu le lói, để chiếc nón ấy không chỉ là món quà lưu niệm, mà còn là một phần hơi thở sống động của cuộc sống.
Hãy để ẩm thực Huế đi lùi, về với sự tinh tế, cầu kỳ trong từng món ăn. Một tô bún bò phải đủ vị cay nồng của ớt, thơm của sả, ngọt thanh từ xương hầm, chứ không phải là thứ hương vị vội vàng, nêm nếm đại khái cho kịp nhịp phục vụ khách du lịch. Một buổi ca Huế phải là sự hòa quyện giữa trăng, nước và tiếng đàn, giọng hát, chứ không phải là một tiết mục biểu diễn xô bồ giữa chốn đông người.
Anh bạn ạ, tôi yêu Huế như yêu một người con gái dịu dàng, sâu lắng. Sự phát triển giống như một bộ trang phục lộng lẫy, có thể làm cô ấy nổi bật hơn, nhưng cũng có thể khiến vẻ đẹp mộc mạc, đằm thắm vốn có bị che khuất. Đi lùi ở đây, là để giữ lại cái hồn, cái cốt cách rất riêng của mảnh đất này. Để mỗi lần về thăm, tôi vẫn thấy Huế của ngày xưa – một “bài thơ đô thị” chưa bao giờ vần điệu, nhưng luôn khiến lòng người thổn thức.
Có lẽ đó là một ước muốn ích kỷ. Nhưng nếu được chọn, tôi vẫn muốn Huế “đi lùi”… về với sự bình yên, trầm mặc vĩnh cửu của chính nó.