/*; } .etn-event-item .etn-event-category span, .etn-btn, .attr-btn-primary, .etn-attendee-form .etn-btn, .etn-ticket-widget .etn-btn, .schedule-list-1 .schedule-header, .speaker-style4 .etn-speaker-content .etn-title a, .etn-speaker-details3 .speaker-title-info, .etn-event-slider .swiper-pagination-bullet, .etn-speaker-slider .swiper-pagination-bullet, .etn-event-slider .swiper-button-next, .etn-event-slider .swiper-button-prev, .etn-speaker-slider .swiper-button-next, .etn-speaker-slider .swiper-button-prev, .etn-single-speaker-item .etn-speaker-thumb .etn-speakers-social a, .etn-event-header .etn-event-countdown-wrap .etn-count-item, .schedule-tab-1 .etn-nav li a.etn-active, .schedule-list-wrapper .schedule-listing.multi-schedule-list .schedule-slot-time, .etn-speaker-item.style-3 .etn-speaker-content .etn-speakers-social a, .event-tab-wrapper ul li a.etn-tab-a.etn-active, .etn-btn, button.etn-btn.etn-btn-primary, .etn-schedule-style-3 ul li:before, .etn-zoom-btn, .cat-radio-btn-list [type=radio]:checked+label:after, .cat-radio-btn-list [type=radio]:not(:checked)+label:after, .etn-default-calendar-style .fc-button:hover, .etn-default-calendar-style .fc-state-highlight, .etn-calender-list a:hover, .events_calendar_standard .cat-dropdown-list select, .etn-event-banner-wrap, .events_calendar_list .calendar-event-details .calendar-event-content .calendar-event-category-wrap .etn-event-category, .etn-variable-ticket-widget .etn-add-to-cart-block, .etn-recurring-event-wrapper #seeMore, .more-event-tag, .etn-settings-dashboard .button-primary{ background-color:

Chiều Sông Hương

Sông Hương và cầu Trường Tiền
Chiều Sông Hương – Tùy bút về vẻ đẹp trầm lắng của Huế

Chiều Sông Hương

Tùy bút về vẻ đẹp trầm lắng của Huế
Đăng ngày: 27/10/2025 | Tác giả: Nguyễn Đình Ân | Chủ đề: Tùy bút, Cảm nhận

Tôi về Huế vào một chiều cuối đông. Cái se lạnh của gió mùa Đông Bắc hòa trong hơi nước sông Hương, tạo nên một không khí lành lạnh, đủ để áo khoác mỏng trở nên cần thiết, đủ để lòng người tìm đến sự ấm áp của những hồi ức. Con sông lúc này không còn màu xanh ngọc bích của mùa hạ, càng không rực rỡ ánh hồng dưới nắng chiều. Nó khoác lên mình một màu áo xám bạc, trầm tư và đằm thắm như chính tính cách con người nơi đây. Gió khẽ lay những nhánh dương liễu rủ bên bờ, từng đợt sóng lăn tăn vỗ nhẹ vào mạn thuyền, âm thanh ấy như một lời thì thầm của thời gian.

Chiều trên sông Hương có một nhịp điệu riêng, không vội vã, không ồn ã. Những con đò dọc, đò ngang vẫn lặng lẽ chở khách qua sông. Tiếng mái chèo khua nước nghe đều đều, khoan thai. Phải chăng cái “dùng dằng” ấy không phải là sự do dự, mà là nhịp chảy của một đời sống nội tâm, nơi mọi thứ đều cần được cảm nhận một cách chậm rãi và sâu lắng.

Tôi ngồi trên chiếc băng đá cũ ở bờ nam, phía trước là Ngọ Môn uy nghiêm in bóng xuống dòng nước. Ánh sáng cuối ngày không còn rực rỡ, nó dịu lại, vàng óng như mật, phủ lên cảnh vật một lớp màu hoài cổ. Ký ức ùa về trong tôi, về những năm 1988 khi lần đầu đến Huế, chỉ còn con sông là vẫn thế, vẫn lặng lẽ chứng kiến bao đổi thay của kiếp người.

“Ngày xưa, Ông hay dẫn Nội ra đây vào những chiều như thế này. Ông bảo, sông Hương giống như tấm lòng người con gái Huế, lúc nào cũng dịu dàng, sâu lắng.”

Rồi có một ngày, Nội từ Sài Gòn xa xôi ra thăm tôi. Bà đã ngoài tám mươi, mái tóc bạc trắng như mây. Buổi chiều hôm ấy, tôi dẫn Nội ra bờ sông Hương. Chúng tôi ngồi trên chiếc ghế đá nhìn ra dòng sông. Ánh chiều tà vàng óng phủ lên mặt nước, những con thuyền nhẹ trôi. Tôi quay sang định nói gì đó với Nội, thì thấy đôi mắt bà rưng rưng. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Nước mắt của người già không nhiều, không ồn ào, chỉ lặng lẽ thấm vào những nếp nhăn như sương đọng trên lá.

Tôi biết, lúc ấy Nội đang nhớ đến Ông. Ông tôi, người đã từng dẫn Nội đi dọc bờ sông này những năm tháng còn trẻ. Tuy Ông không là người con của Huế, nhưng đã từng hoạt động ở đây và đã đưa bà đến đây và cũng đã vĩnh viễn nằm lại nơi này. Dòng sông Hương vẫn thế, vẫn lặng lẽ trôi. Nỗi niềm của bà cũng vẫn thế, vẫn nguyên vẹn nỗi nhớ thương người chồng đã khuất. Chỉ có Huế là có đổi thay, những con đường, những tòa nhà mọc lên, nhưng dòng sông thì vẫn như xưa, vẫn là chứng nhân cho bao cuộc tình, bao số phận.

Bà khẽ nắm tay tôi, đôi bàn tay gầy guộc. “Ngày xưa, Ông hay dẫn Nội ra đây vào những chiều như thế này.” – Giọng bà run run, nhưng ấm áp lạ thường. “Ông bảo, sông Hương giống như tấm lòng người con gái Huế, lúc nào cũng dịu dàng, sâu lắng.”

Một chiếc thuyền rồng chở du khách từ từ rời bến. Tiếng ca Huế vang lên, réo rắt, da diết. Điệu “Nam ai” nghe mà như thấm vào da vào thịt. Nội lặng nghe, đôi mắt nhắm hờ như đang chìm đắm trong ký ức. Có lẽ, trong tiếng ca ấy, bà nghe thấy cả tiếng lòng mình, tiếng lòng của một thời đã xa nhưng chưa bao giờ phai nhạt.

Hoàng hôn dần buông. Màu tím thẫm bắt đầu phủ lên những rặng cây phía tây. Thành phố lên đèn, những ánh đèn vàng hắt từ phía bờ bên kia xuống dòng sông. Trong không gian tĩnh lặng ấy, tôi thấy Nội như trẻ lại, khuôn mặt bà rạng rỡ một nỗi buồn đẹp đẽ. Bà kể cho tôi nghe về những chiều Ông và bà từng ngồi đây, về những ước mơ thuở thanh xuân, về những khó khăn thời loạn lạc. Câu chuyện cứ thế trôi theo dòng nước, nhẹ nhàng và sâu lắng.

Khi ánh hoàng hôn dần tắt, tôi đỡ Nội đứng dậy. Bà ngoái nhìn dòng sông lần cuối, nở một nụ cười hiền hậu. “Cảm ơn con đã dẫn Nội ra đây.” – Bà nói, giọng đầy xúc động. Trong đôi mắt bà, tôi thấy không chỉ có nỗi buồn của sự chia ly, mà còn có sự thanh thản của một người đã tìm lại được một phần ký ức đẹp đẽ của đời mình.

Chiều sông Hương hôm ấy đã cho tôi một bài học về tình yêu và lòng thủy chung. Nó dạy tôi rằng, có những thứ sẽ mãi trường tồn với thời gian, như dòng sông vẫn chảy qua bao thăng trầm của lịch sử. Và có những tình cảm sẽ mãi nguyên vẹn trong tim, như tình yêu của Nội dành cho Ông, vượt qua cả không gian và thời gian.

Giờ đây, mỗi khi chiều về, tôi lại ra bờ sông ngồi. Dòng sông vẫn thế, vẫn dịu dàng và đằm thắm. Nhưng trong tôi, nó không còn chỉ là một cảnh đẹp của quê hương, mà đã trở thành nơi lưu giữ kỷ niệm của ba thế hệ. Nó là nhịp cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, là chứng nhân cho những câu chuyện tình bất tử. Và tôi hiểu rằng, sông Hương sẽ mãi mãi chảy trong lòng những người con xứ Huế, như dòng máu nóng luôn âm thầm chảy trong huyết quản, nuôi dưỡng tâm hồn bằng những vẻ đẹp dịu dàng mà sâu lắng.

Từ khóa bài viết: Tùy bút Huế, Chiều Sông Hương, văn hóa Huế, du lịch Huế, sông Hương, cảm nhận Huế, vẻ đẹp Huế, ký ức Huế, văn học Huế, tình yêu Huế.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bài liên quan

Sông Hương và cầu Trường Tiền
September 28, 2025 No Comments

Uống Cả Vầng Trăng

Nguyễn Đình Andy
Nguyễn Đình Andy
Sông Hương và cầu Trường Tiền
September 27, 2025 No Comments

NGÓNG HUẾ!

Nguyễn Đình Andy
Nguyễn Đình Andy
lang-Hoang-de-Tu-Duc
September 27, 2025 No Comments

Nghe Huế Thở

Nguyễn Đình Andy
Nguyễn Đình Andy
cau-ngoi-thanh-toan
September 26, 2025 No Comments

Huế – Những Mảnh Ghép Thời Gian

Nguyễn Đình Andy
Nguyễn Đình Andy
Sông Hương và cầu Trường Tiền
September 24, 2025 No Comments

Học Trò Mười Năm

Nguyễn Đình Andy
Nguyễn Đình Andy
Sông Hương và cầu Trường Tiền
September 23, 2025 No Comments

Để Huế Đi Lùi

Nguyễn Đình Andy
Nguyễn Đình Andy
September 23, 2025 No Comments

Huế Của Ta

Nguyễn Đình Andy
Nguyễn Đình Andy
September 23, 2025 No Comments

Văn Hóa Huế

Nguyễn Đình Andy
Nguyễn Đình Andy
September 23, 2025 No Comments

Di Sản Triều Nguyễn

Nguyễn Đình Andy
Nguyễn Đình Andy
September 23, 2025 No Comments

Cơm Nước Huế

Nguyễn Đình Andy
Nguyễn Đình Andy
September 23, 2025 No Comments

Áo Dài Huế 

Nguyễn Đình Andy
Nguyễn Đình Andy
September 23, 2025 No Comments

3 Ngày Bên Huế

Nguyễn Đình Andy
Nguyễn Đình Andy
Sông Hương và cầu Trường Tiền
September 23, 2025 No Comments

24H Huế

Nguyễn Đình Andy
Nguyễn Đình Andy

Huế Của Ta – Tin tức chính xác, di sản văn hóa bền vững, kết nối quá khứ và tương lai.

Cần giải đáp? Hãy gửi email cho chúng tôi

Thông tin chung

Liên kết

Dành cho quảng cáo