Có một nỗi nhớ không cần phải gọi tên, nó cứ lặng lẽ ngự trị trong lòng, rồi bất chợt ùa về trong những khoảnh khắc tĩnh lặng nhất. Ấy là nỗi nhớ Huế. Và “ngóng Huế” có lẽ là cụm từ diễn tả đầy đủ nhất cái trạng thái thấp thỏm, khắc khoải, vừa da diết lại vừa đầy hi vọng ấy.
Ngóng Huế là ngóng một không gian tĩnh lặng
Giữa chốn thị thành ồn ã, nơi tiếng còi xe và ánh đèn điện xâm chiếm mọi giác quan, lòng ta chợt thèm một khoảng lặng. Và không gian ấy, chỉ có ở Huế. Đó là buổi sáng sớm tĩnh lặng trên bến Phu Văn Lâu, khi sương mù còn vương vấn trên mặt nước, và con thuyền nhẹ lướt như không muốn làm xao động giấc ngủ của dòng sông. Là buổi chiều tà trong khu vườn của một ngôi nhà rường cổ, nơi tiếng lá rơi xào xạc nghe rõ mồn một, và hương hoa ngâu thoang thoảng trong gió. Ta ngóng về một nơi mà thời gian dường như được kéo giãn ra, nơi ta có thể ngồi thật lâu, chỉ để nghe tiếng lòng mình thủ thỉ. Sự tĩnh lặng của Huế không phải là sự im ắng của cô đơn, mà là sự thanh thản của một tâm hồn được trở về với nhịp điệu nguyên bản nhất của nó.
Ngóng Huế là ngóng một bảng màu êm dịu
Mắt ta đã quen với những màu sắc chói chang, bắt mắt của quảng cáo, của những tòa nhà hiện đại. Rồi bỗng một ngày, ta thèm được ngắm nhìn một bảng màu êm dịu, trầm ấm. Đó là màu tím biếc của hoàng hôn phủ lên dòng Hương Giang, một màu tím không thể pha trộn, chỉ Huế mới có. Là màu vàng óng của nắng thu trên những mái ngói rêu phong, màu xanh ngắt của những tán cây cổ thụ trong Đại Nội. Là sắc trắng tinh khôi của hoa đại, sắc tím mộng mơ của bằng lăng khi hè về. Những màu sắc ấy không hề gào thét, không tranh giành sự chú ý. Chúng nhẹ nhàng len lỏi vào tâm trí, nhuộm thấm tâm hồn ta bằng sự bình yên. Ngóng Huế là ngóng về một bảng màu có khả năng chữa lành những tổn thương mà sự hỗn độn của sắc màu hiện đại gây ra.
Ngóng Huế là ngóng những âm thanh ru hồn
Tai ta đã mệt mỏi vì những âm thanh hỗn tạp của nhịp sống đô thị. Ta ngóng về Huế để được tắm mình trong những thanh âm trong trẻo, êm đềm. Đó là tiếng chuông chùa Thiên Mụ ngân vang trong buổi hoàng hôn, thanh thoát và sâu lắng, như một lời nhắc nhở về sự an nhiên. Là tiếng mái chèo khỏa nước đều đặn của người chèo đò trên sông Hương lúc sáng sớm, một âm thanh nguyên sơ, gợi nhớ về một thuở hồn nhiên. Là tiếng rao hàng rong của một bà cụ: “Ai bánh bèo, nậm, lọc… dìa!” với âm điệu ngân nga đặc trưng, nghe mà thấy ấm lòng. Đó còn là tiếng gió thổi qua hàng thông ở lăng Tự Đức, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái hiên… Những âm thanh ấy là khúc nhạc du dương của cuộc sống, giúp gột rửa mọi ưu phiền, để tâm hồn được thư thái trở lại.
Ngóng Huế là ngóng những hương vị đậm đà tình quê
Vị giác ta, dù đã nếm trải bao món ngon vật lạ, vẫn không nguôi nhớ về những hương vị giản dị mà sâu đậm của Huế. Đó là vị cay nồng ấm bụng của tô bún bò Huế buổi sáng, vị chua cay mặn ngọt hài hòa trong một chén cơm hến. Là vị bùi bùi, dẻo thơm của từng chiếc bánh lọc, bánh nậm, bánh bèo chấm với nước mắm cay xé. Là hương vị thanh mát của ly chè hạt sen, vị ngọt dịu của mứt gừng, mứt me. Mỗi món ăn đều thấm đẫm hồn quê, là kết tinh của sự khéo léo, tinh tế và cả tấm lòng của người dân xứ Huế. Ngóng Huế, cái bụng đói cồn cào khi nghĩ về những hương vị ấy, nhưng cái tình thì lại đầy ắp.
Ngóng Huế, rốt cuộc, là ngóng một phần tâm hồn đã bỏ quên
Sâu xa hơn cả, ngóng Huế không chỉ đơn thuần là nhớ về một địa danh. Đó là sự khát khao được trở về với phiên bản nguyên bản, chân thật nhất của chính mình. Ở chốn phồn hoa, đôi khi ta phải đeo lên nhiều lớp mặt nạ, phải chạy theo những giá trị vật chất, để rồi đánh mất sự kết nối với bên trong. Huế, với nhịp sống chậm, với vẻ đẹp trầm mặc, là nơi giúp ta gỡ bỏ tất cả những lớp vỏ ấy. Nơi đó, ta có thể sống thật với cảm xúc, lắng nghe những rung động sâu kín nhất trong lòng. Ngóng Huế, thực chất, là ta đang tìm cách chữa lành cho tâm hồn mình, đang tìm kiếm sự bình yên mà ta đã vô tình đánh mất trong guồng quay hối hả của cuộc sống.
Vì vậy, “ngóng Huế” là một nỗi niềm đẹp. Nó chứng tỏ rằng, dù có đi đâu, về đâu, thì trong sâu thẳm, ta vẫn giữ cho mình một góc ký ức thiêng liêng, một điểm tựa tinh thần vững chắc. Và rồi một ngày, khi thời cơ cho phép, ta sẽ lại xách ba lô lên và trở về. Về để được sống trọn vẹn trong không gian tĩnh lặng, để được ngắm nhìn bảng màu êm dịu, lắng nghe âm thanh ru hồn, thưởng thức hương vị đậm đà tình quê. Về để, quan trọng nhất, tìm lại chính mình.